Tăng lương tối thiểu vùng 2018: Doanh nghiệp ở thế “tiến, thoái lưỡng nan”?

Nếu không tăng lương bổng thì rất khó tuyển lao động; nếu cứ tăng lương bổng đều hàng năm người lao động sẽ có tính ỷ lại, không thúc đẩy năng suất mà chỉ chờ mong vào tăng lương bổng… là nhiều trăn trở của doanh nghiệp trước thềm tăng lương bổng tối thiểu vùng 2018.

Hội đồng tiền lương bổng Quốc gia đã tổ chức hai phiên họp nhưng vẫn chưa chốt được mức tăng lương bổng tối thiểu vùng năm 2018. Ở phiên họp thứ nhất, mức đề xuất tăng lương bổng tối thiểu của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) – đại diện giới chủ và Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam – đại diện cho người lao động chênh nhau ở mức cao, tới hơn 8%. Nhưng ở phiên họp thứ hai, đề xuất của 1 số bên đã xích lại gần nhau hơn, chỉ còn chênh nhau 3%.

Phiên họp thứ ba chuẩn bị diễn ra vào tuần tới, mức tăng lương bổng tối thiểu vùng sẽ được chốt để trình Thủ tướng Chính phủ. Nếu không tăng lương bổng thì rất khó tuyển lao động, còn nếu năm nào cũng tăng lương bổng thì người lao động sẽ có tính ỷ lại,… Đây cũng là vấn đề khiến nhiều doanh nghiệp (DN) trăn trở giai đoạn này.

Doanh nghiệp cho rằng, nếu cứ tăng lương bổng đều hàng năm thì người lao động sẽ có tính ỷ lại, không thúc đẩy năng suất mà chỉ chờ mong vào tăng lương bổng.

Trao đổi có PV Infonet, ông Nguyễn Lê Hùng, Tổng giám đốc Công ty May Minh Trí cho biết, hiện doanh nghiệp đang sử dụng hơn 2.000 công nhân và hàng tháng quỹ lương bổng của doanh nghiệp phải trả cho người lao động dao động 13-14 tỷ đồng. Việc tăng lương bổng tối thiểu vùng đối có DN ông không vấn đề gì. Bởi nếu tăng lương bổng tối thiểu vùng thì chỉ ảnh hưởng đến phần đóng bảo hiểm, nhưng điều này lại khiến người lao động vui vẻ hơn.

“Theo tôi nên tăng lương bổng tối thiểu ở mức cao hẳn lên rồi để 1 thời gian dài cho DN xoay xở, chứ năm nào cũng cứ tăng lương bổng nhưng chỉ nhích lên 1 chút thì chỉ mất thêm thời gian. Tăng cao hẳn lên rồi giữ yên 1 thời gian dài để DN có định hướng, còn việc có năm tăng cao, năm tăng thấp sẽ chỉ khó cho DN lập kế hoạch kinh doanh. Mặt khác, nếu cứ tăng lương bổng đều hàng năm thì người lao động sẽ có tính ỷ lại, không thúc đẩy năng suất mà chỉ chờ mong vào tăng lương bổng”, ông Hùng nói.

Tuy nhiên, ông Hùng lại cho hay, chỉ có chính sách bán hàng tiền lương bổng mới có thể giữ chân người lao động và đó cũng là nguyên nhân để mức lương bổng doanh nghiệp Minh Trí đang trả cho người lao động giai đoạn này còn cao hơn mức lương bổng tối thiểu vùng giai đoạn này.

“Đơn vị nào trả thêm 500.000 đồng/tháng là lao động sẵn sàng “nhảy” việc. Còn 1 số chế độ đãi ngộ khác như tiền thưởng, nghỉ mát, thai sản… người lao động cũng không coi trọng lắm, mà họ tính mỗi tháng cao hơn 500.000 là cả năm có thêm 6 triệu đồng là họ “nhảy” việc. Giữ công nhân bây giờ rất khó, kể cả các người đã làm tới 15-20 năm nhưng vẫn bỏ, chứ chưa nói đến công nhân mới”, ông Hùng chia sẻ thêm.

Cũng thảo luận có PV Infonet, ông Nguyễn Lương Đức, Chủ tịch Hiệp hội da dày Phù Yên (Phú Xuyên – Hà Nội) thì cho rằng, tăng lương bổng tối thiểu vùng là đúng, nếu không tăng thì làm sao bảo đảm được cuộc sống của người lao động khi toàn bộ giá thành khác đều đã tăng lên và nên tăng lương bổng theo năm sẽ thích hợp hơn có cơ chế phân khúc.

“Theo đề xuất của VCCI, mức tăng 5% của năm 2018 là thích hợp. Tăng lương bổng ở mức nào đều có sự tác động tới doanh nghiệp, tuy nhiên nếu không tăng lương bổng thì khó tuyển công nhân, trong khi ngành da dày hiện đang có nhiều đơn hàng từ Trung Quốc chuyển sang nên 1 số nhà máy sản xuất gia công cho 1 số hãng quốc tế hiện cũng đang thiếu công nhân rất nhiều. Thực ra mức tăng 5% chỉ là mức độ đánh sàn cho nhiều DN thôi, nếu không tăng lương bổng thì rất khó tuyển lao động”, ông Đức nói.

Theo ông Đức, nếu tăng lương bổng tối thiểu cao hơn mức 5% thì tác động khá nhiều đến DN bởi khi tăng lương bổng thì toàn bộ giá thành đều tăng sẽ thêm gánh nặng cho DN trong khi giá trị thặng dư kém đi rất nhiều. Như vậy, buộc DN phải đưa thêm dây chuyền máy móc sản xuất mới vào để tăng năng suất lao động lên.

Mới đó, trong buổi đối thoại có DN của Bộ Lao động – Thương binh và xã hội, ông Thân Đức Việt, Phó Tổng giám đốc Công ty May 10 đã kiến nghị Chính phủ không nên tăng lương bổng tối thiểu vùng năm 2018. Bởi theo ông, có mức lương bổng tối thiểu vùng 1 như giai đoạn này là 3,75 triệu đồng, cùng có hệ số 1,13 theo quy định thì lương bổng tối thiểu mà doanh nghiệp đang trả là hơn 4 triệu đồng/tháng.

Riêng mức tăng lương bổng tối thiểu vùng năm 2017, tiền đóng bảo hiểm xã hội và 1 số phí khác của Công ty May 10 đã “đội” lên 22 tỷ đồng.

“Dưới góc độ của người lao động, tôi đồng tình rằng tăng lương bổng tối thiểu để chắc chắn cuộc sống cho người lao động là hợp lý. Nhưng dưới góc độ của người sử dụng lao động thì việc tiền lương bổng tối thiểu cứ tăng liên tục, đều đặn hàng năm sẽ vượt khả năng chi trả của doanh nghiệp. Một khi doanh nghiệp chẳng thể tồn tại thì việc tiền lương bổng tối thiểu tăng 5%, 7% hay 13% sẽ không còn ý nghĩa. Doanh nghiệp cũng sẽ không dám đầu tư mở rộng do giá thành cho nhân công cao, dẫn đến mất khả năng tranh đua có 1 số doanh nghiệp trong khu vực”, ông Việt nói.

Cũng theo ông Việt, việc tăng lương bổng giai đoạn này không đồng hành có tăng năng suất lao động. Vì thế, không nên tăng tiền lương bổng tối thiểu hàng năm. Nếu tăng thì phải có công đoạn và nên xem xét doanh nghiệp hoặc tăng ở mức cực kỳ hợp lý để doanh nghiệp có thể chịu đựng được.

Tìm hiểu thêm http://canhotheedge.com/

0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *